Về phía trên cùng mọi người trong nhà, ta nối lại tình xưaCthị trấn tình mà bao năm qua, em gói ghém nhẹm từng kỷ niệmPhai nắng con phố xưa, đầy đủ chiều tán tỉnh và hẹn hò mưa đổMưa ướt giá vai anh, em thấy lòng mình xót xa.Mùa thu năm nào, anh cùng với em chạm chán nhauTưởng rằng bản thân quen thuộc nhau thôi, khi đang biết thì yêu rồiĐôi trái tim đợi nhau, tiềm ẩn ngày đông muôn thuởSương giá lạnh môi em, sao thấy lòng bản thân giá chỉ băng.<ĐK:>Nhưng ngạc nhiên định mệnh phân tách rẽ đến nhauCuộc đời đôi ta hai lối, em rét mướt thân ttách solo côiCòn anh đùa vơi, ngày tháng cô quạnh chỗ miền xa xôi vợiTừng quá khứ bi ai bịn rịn chưa hề nguôi.Đêm đông lâu năm, hại rằng nhung nhớ phôi phaiTình vào thiên thu mãi sau, em đang khóc suốt thời gian sống anh ơiThì em ơi em, vày nghĩ về sau này ta về xây mộng lạiCthị xã cũ đang vào kí vãng, đang nphân tử phai.Rồi sau cơn mưa, giông tố sẽ vượt quaTtách đẹp nhất và xanh bát ngát, soi khắp lối con đường anh vềChim én mang ngày xuân, xoá mờ niềm đau năm cũAnh đã trở về bên cạnh em, ta nóng lại tình vậy nhân.Một đêm trăng sao, tha thiết thương thơm người xưaMình dệt mùa thương năm qua, ân ái cũ chẳng phai nhoàTa nối lại tình xưa, sinh sống trọn mùa đông muôn thuởChyên ổn én về xôn xao, ta thấy đời còn tồn tại nhau.


Intro: ---1. Về trên đây bên nhau, ta nối lại tình xưaCthị trấn tình nhưng bao năm qua, anh gói ghém nhẹm từng kỷ niệm, Vai nắng tuyến phố xưa, đa số chiều hẹn nhau mưa đổ Mưa ướt giá buốt vai em, anh thấy lòng bản thân xót xa Mùa thu năm nao, anh với em chạm chán nhauTưởng rằng mình thân quen nhau thôi Lúc đang biết thì yêu thương rồiĐôi trái tyên ngóng nhau, tiềm ẩn ngày đông muôn thuở Sương buốt lạnh lẽo môi em, anh thấy lòng bản thân giá bán băng ĐK: Nhưng ko ngờ, định mệnh phân chia rẽ mang lại nhauCuộc đời song ta nhì lối, em rét mướt mướt thân trời đối kháng côiCòn anh đùa vơi, tháng ngày trơ thổ địa chỗ miền xa xôi vợiChuyện vãng bi đát giữ luyến không hề nguôiĐêm đông nhiều năm, hại rằng nhung nhớ phôi phaiTình vào thiên thu mãi mãi, em đã khóc suốt cả quảng đời anh ơiThì em ơi em bởi vì nghĩa xưa song ta về xây mộng lạiChuyện cũ sẽ vào dĩ vãng sẽ nphân tử phai2. Rồi sau trận mưa, giông tố vẫn thừa quaTtách rất đẹp và xanh bao la, soi mọi lối con đường anh vềChlặng én có mùa xuân, xóa mờ niềm nhức năm Anh đã trở về bên cạnh em, ta nóng lại tình cầm cố nhân Một đên trăng sao, khẩn thiết tmùi hương tín đồ xưaMình dệt mùa thương năm qua, ân ái cũ chẳng phai nhòaTa nối lại tình xưa, sinh sống trọn mùa đông muôn thuở Chlặng én về xôn xao, ta thấy đời bản thân có nhau